Rơi nước mắt khi đọc nhật ký của vợ
Tuy nhiên, khi con trai vừa tròn một tuổi, anh bắt đầu dở chứng sa vào ăn chơi và bỏ bê gia đình. Phần là con trai độc nhất được nuông chiều từ nhỏ lại là người đàn ông kiếm tiền nhanh nên anh tự cho phép mình cái quyền được hưởng thụ. Thời gian ở quán bar, tiệc tùng đã ngốn hết thời gian anh ở bên gia đình. Bao nhiêu lần chị buông lời khuyên nhủ, hờn trách sự vô tình ấy của chồng thì anh đều phũ phàng chối bỏ. Anh phớt lờ như một kẻ vô trách nhiệm: “Việc chăm lo cho gia đình là việc của đàn bà chứ đàn ông như tôi chẳng nhẽ cứ ru rú ở nhà. Mỗi tháng tôi đem tiền lương đủ về cho cô, thế là ok”.
Cứ thế dần dần những lời lẽ xúc phạm cùng hành vi bỏ bê gia đình của anh khiến chị trở nên quen dần. Chị tự tập cho mình một thói quen tự lập chăm lo cho gia đình khi trách nhiệm một nữa là ở người chồng.
Ảnh minh họa
Thế rồi một thời gian qua đi, anh bắt đầu cảm thấy chị thay đổi khi thường xuyên đi ra ngoài nhiều hơn và lần nào cũng là lượt áo quần. Anh cho người theo dõi và phát hiện chị cùng vào khách sạn với một người đàn ông khác. Cái ngày đứng bên lề đường nhìn chị tay trong tay bước vào thế giới không tồn tại hình ảnh của anh, trái tim anh như vỡ nát. Hóa ra chị cũng chẳng hơn gì anh khi sau lưng âm thầm phản bội chồng con.
Nhìn thấy cảnh ấy, anh hùng hồn chạy lao đến khách sạn để tính cho vợ cùng tên đàn ông đó một bài học nhớ đời. Thấy anh, chị chỉ đứng im lặng như trời trồng để chồng mặc sức hành hạ. Trở về nhà, chị từ từ lôi trong ngăn kéo ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình bên góc trước sự bất ngờ của anh. Anh cũng không ngờ vợ mình đã chuẩn bị tất cả để kết thúc cuộc hôn nhân này. Anh chỉ mong chị có một lời giải thích thỏa đáng trước khi hai người ly hôn nhưng chị chỉ khóc trong đau đớn. Gạt qua những lời giải thích và trách anh vô tâm thì anh lại cho đó là sự chính đáng của một người đàn ông thành đạt có quyền làm. Anh không do dự để ký xoẹt tên mình vào đơn ly hôn. Đối với anh, chị là kẻ có tội tày đình nên sẽ không bao giờ tha thứ được. Sau ngày hôm ấy, chị bế con trai về nhà mẹ đẻ sống để chờ ngày tòa gọi.
Nước mắt anh rơi xuống lúc nào không hay khi đọc đến đoạn tiếp theo: “Có lẽ em ngoại tình là một cái tội bởi vì đó là sự trả thù ngu xuẩn nhất cho việc bỏ bê gia đình của anh. Em bên người khác nhưng sẽ chẳng ai là người xứng đáng hơn bố của con trai em. Hôm nay, em sai bởi trái tim em vẫn chỉ có duy nhất anh là người đàn ông trong cuộc đời. Chỉ vì một phút yếu lòng nông nổi, em chấp nhận mất đi hạnh phúc cả đời vun đắp…’’.
Không có nhận xét nào: